
Nhạc Việt 2018: Vì Sao Gu Nghe Nhạc Của Mình Thay Đổi?
Nhạc Việt đang lặp lại chính nó, và đó là lí do một người từng thuộc lòng mọi bảng xếp hạng như mình giờ nghe cứ trôi tuột. Hồi THCS, bài nào hot của V-Pop mình cũng biết. Lên đại học, bận rộn hơn, gu nhạc cũng đổi khác, mình có khi chậm hơn thời đại cả tháng trời.
Dĩ nhiên, gu nhạc là chuyện cá nhân, đây chỉ là góc nhìn của riêng mình.
Vì sao nhạc Mr. Siro phổ biến nhưng khó khiến mình nghe lại nhiều lần?
Dạo này đi đâu cũng nghe nhạc Mr. Siro, từ “Đừng ai nhắc về anh ấy”, “Em gái mưa” đến “Sống xa anh chẳng dễ dàng”. Bài đầu tiên mình nghe của anh là “Lắng nghe nước mắt”, nghe hết một buổi chiều là chán.
Thật lòng, phần nhạc ở hầu hết các bài của Mr. Siro không có gì đặc sắc, phần lời thì có lẽ hợp tâm trạng nhiều người nên mới phổ biến. Khi thích một bài, mình sẽ nghe đi nghe lại từ tuần này sang tuần khác, và duy nhất một bài của Mr. Siro làm được điều đó tới giờ: “Không cần thêm một ai nữa”. Bài này nếu không phải chính anh hát, chắc ít ai nhận ra là của anh, vì phong cách khác hẳn các bài còn lại.
“Đừng như thói quen” và lối mòn ballad Việt
Bài đang nổi gần đây là “Đừng như thói quen”, anh Dương Khắc Linh viết, anh Jaykii và chị Sara Lưu hát. Nếu là ngày xưa, chắc mình cũng mê bài này. Nhưng giai điệu đã đi vào đúng lối mòn pop ballad Việt, đến mức bạn cùng phòng nghe cả ngày mà mình vẫn không thấm nổi.
Nhạc anh Đức Trí: chuẩn mực giữa thị trường ballad bão hoà
Lúc viết bài này, mình đang nghe “Ai khóc nỗi đau này”, anh Đức Trí viết, chị Bảo Anh hát. Giữa làn sóng Mr. Siro và ballad nhàm chán khắp nơi, nhạc anh Đức Trí tách hẳn về đẳng cấp: vừa chính thống, vừa không mất tính giải trí.
Một điểm đáng chú ý: ca sĩ thu âm nhạc của anh thường thu oneshot, hát trọn một lần, không thu nối câu như nhiều bài khác. Với mình, anh Đức Trí luôn là bảo chứng cho nhạc hay và ca từ đẹp. Nhân tiện, mình cũng khá thích nhiều bài của anh Trịnh Thăng Bình, sau này mới biết anh từng là học trò của anh Đức Trí.
Anh Dương Cầm: tính hàn lâm ẩn sau những bản phối khó nghe
Nhắc anh Đức Trí, mình lại nghĩ đến anh Dương Cầm. Nếu tách riêng giai điệu và lời, nhạc của anh luôn giữ được tính hàn lâm. Nhưng bản phối thường không giải trí lắm, nghe càng nhiều mới càng thấm.
Ví dụ, mình đã nghe rất nhiều phiên bản “Trả lại cho em”, nhưng rốt cuộc chỉ chọn được bản của chị Văn Mai Hương, anh Dương Cầm cùng hai bé Bảo An, Gia Khiêm. Bản do anh Đông Hùng hay chị Dương Hoàng Yến hát thì không bắt tai, bản của Background Band đã 7 năm nên cũng không còn phù hợp với tai mình nữa. Dù vậy, sau Sao Đại Chiến, các bản phối của anh Dương Cầm đã dễ nghe hơn hẳn.
Vì sao mình dần xa nhạc của chị Dương Hoàng Yến?
Mình chưa từng nghe nhạc của chị Dương Hoàng Yến, cho đến khi chị song ca cùng anh Bùi Anh Tuấn, giọng chị thật sự đẹp. Nhưng qua Sao Đại Chiến, cách chị nói chuyện lại khiến mình bớt thiện cảm. Đến khi xem bản “Trả lại cho em” trên kênh Youtube của chị và đọc phần bình luận do chính chị viết, mình quyết định thôi nghe nhạc của chị từ đây.
Hit không đồng nghĩa với hay: “Túy âm”, “Người âm phủ”,…
Bây giờ ai cũng làm ca sĩ, nên mình càng lúc càng kén chọn. Khi mọi thứ xung quanh thay đổi quá nhanh, người ta lại có xu hướng tìm về những thứ quen thuộc.
Mình đã thử mở lòng với “Túy âm” hay “Người âm phủ”, nhưng vẫn không cảm được, trong khi dân tình thì mê mẩn. Nghe bản thu “Em ngày xưa khác rồi”, mình vẫn không hiểu vì sao chị Hiền Hồ có thể đi sâu trong một chương trình có mô típ như The Voice. Xét riêng khả năng hát trực tiếp của người trẻ, ngoài chị Hương Tràm, anh Bùi Anh Tuấn và chị Võ Hạ Trâm, còn tìm được bao nhiêu cái tên nữa?
Gu nhạc của mình không hẹp đi vì nghe ít hơn, mà vì thị trường đang lặp lại đúng một công thức. Khi mọi thứ na ná nhau, thứ còn sót lại đáng nghe chính là những gì dám khác biệt.
07.05.2018
Nếu bạn có điều kiện và yêu thích bài viết Nhạc Việt 05.2018, hãy cân nhắc ủng hộ blog giúp mình duy trì sáng tạo nội dung miễn phí và phi lợi nhuận.
Bài viết thuộc chuyên mục Cuộc Sống > Giải Trí.




